Người tị nạn Palestine tại Lebanon đối mặt làn sóng di tản mới
Hàng trăm nghìn người, bao gồm cả người tị nạn Palestine, đã phải di tản khỏi nhà cửa ở Lebanon kể từ ngày 2 tháng 3 năm 2026, khi Israel tăng cường các cuộc tấn công. Sự leo thang bạo lực này đang gợi lại những ký ức đau buồn về cuộc di tản Nakba năm 1948 và gây ra nỗi đau mất nhà cửa cho nhiều thế hệ.
| Thời gian | Từ ngày 2 tháng 3 năm 2026 (tấn công gia tăng). |
| Địa điểm | Miền Nam Lebanon (gồm các trại tị nạn Rashidieh, Burj Shemali, el-Buss gần Tyre), ngoại ô phía nam Beirut (Dahiyeh, Burj al-Barajneh, Shatila), trại Beddawi ở Tripoli (miền Bắc Lebanon). |
| Nhân vật chính | Người tị nạn Palestine (Manal Matar, Yasser Abou Hawash, Dalal Dawali, Em Ayman), Israel (IDF, Bộ trưởng Quốc phòng Israel Katz), Hezbollah. |
| Nội dung chính | Israel tăng cường tấn công Lebanon, gây ra làn sóng di tản lớn cho hơn 800.000 người, trong đó có người tị nạn Palestine đang phải đối mặt với "Nakba mới" và những khó khăn chồng chất. |
Bối cảnh và nguyên nhân dẫn đến làn sóng di tản mới ở Lebanon
Israel đã tăng cường các cuộc tấn công vào Lebanon từ ngày 2 tháng 3 năm 2026, sau khi lực lượng Hezbollah tấn công Israel lần đầu tiên sau hơn một năm. Hezbollah tuyên bố đây là hành động đáp trả vụ ám sát Lãnh đạo tối cao Iran Ali Khamenei chỉ hai ngày trước đó, một vụ việc mà họ cho là do Israel thực hiện và đã đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc xung đột rộng lớn hơn giữa Mỹ-Israel và Iran.
Mặc dù một thỏa thuận ngừng bắn trên danh nghĩa đã có hiệu lực từ ngày 27 tháng 11 năm 2024, Liên Hợp Quốc và chính phủ Lebanon đã ghi nhận hơn 15.000 vụ vi phạm lệnh ngừng bắn kể từ đó, gây ra cái chết cho hàng trăm người ở Lebanon. Israel đã ban hành lệnh sơ tán hàng loạt cho hơn 14% diện tích quốc gia này, bao gồm miền Nam Lebanon và các khu vực phía nam Beirut, đặc biệt là khu vực Dahiyeh.
Những chi tiết và phát biểu mới nhất về tình hình di tản
Hàng nghìn người tị nạn Palestine, vốn đã chịu đựng nỗi đau mất nhà cửa từ cuộc di tản Nakba năm 1948 và Naksa năm 1967, lại một lần nữa phải đối mặt với việc di tản. Manal Matar, người có gia đình chạy trốn từ Akka (Palestine) vào Lebanon năm 1948, kể rằng cô cùng gia đình phải rời trại Rashidieh ở Tyre đến trại tị nạn Beddawi ở Tripoli sau khi nhà họ bị tấn công dữ dội. Cô miêu tả: “Chiến tranh thật kinh hoàng, chúng tôi đã phải đi bộ hơn một ngày.”
Yasser Abou Hawash, sống gần trại el-Buss ở Tyre từ những năm 1960, cũng đang cân nhắc trở lại Beirut khi chiến sự leo thang và Israel tuyên bố một "chiến dịch trên bộ" mới ở miền Nam Lebanon. Ông nói với Al Jazeera: “Tôi đang sống những gì cha mẹ tôi đã sống vào năm 1948. Đây là một Nakba mới, và nó lặp lại sau mỗi 10 năm.” Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cảnh báo rằng những người di tản ở Lebanon “sẽ không thể trở về nhà” cho đến khi miền Bắc Israel được an toàn, làm gia tăng nỗi sợ hãi mất nhà cửa vĩnh viễn trong cộng đồng người tị nạn.
Phản ứng và bình luận từ cộng đồng và các chuyên gia
Kể từ ngày 2 tháng 3, hơn 800.000 người đã phải di tản ở Lebanon. Tuy nhiên, các nguồn tin từ nhân viên cứu trợ và chính người Palestine cho biết, các trung tâm sơ tán của Bộ Giáo dục Lebanon chỉ tiếp nhận người Lebanon. Điều này khiến các cộng đồng dễ bị tổn thương khác, như người tị nạn Syria, lao động nước ngoài và người Palestine, phải tự tìm chỗ ở hoặc các giải pháp thay thế. Dalal Dawali, người đã kết hôn và chuyển đến Dahiyeh (Beirut) 20 năm trước, phải đưa bốn đứa con về nhà mẹ đẻ ở trại Beddawi khi giao tranh bắt đầu. Cô vẫn coi Dahiyeh là nhà và mong muốn chiến tranh kết thúc để có thể trở về.
Elia Ayoub, một học giả người Lebanon gốc Palestine, nhận định rằng đối với nhiều người Palestine, Nakba không phải là một sự kiện lịch sử đơn lẻ mà là “một quá trình đang diễn ra” và là “thành phần cốt lõi của nhà nước Israel kể từ khi thành lập”. Nỗi đau tinh thần từ các thế hệ di tản được cảm nhận sâu sắc. Manal Matar chia sẻ: “Chúng tôi đã ngừng cảm thấy mình sống trong an ninh hay ổn định... Cuộc sống thật kinh hoàng, thành thật mà nói.”
Tác động và triển vọng của tình hình di tản tại Lebanon
Cuộc sống đầy khó khăn đã khiến Manal Matar, lần đầu tiên trong đời, phải cân nhắc việc rời khỏi Tyre. Cô nói với chồng: “Hãy rời đi. Hãy tìm một ngôi nhà ở đâu đó bên ngoài miền Nam.” Nhiều người Palestine cũng bày tỏ mong muốn được trở về nhà ở Lebanon, trong khi vẫn nuôi hy vọng được trở lại Palestine một ngày nào đó. Em Ayman, mẹ của Dalal, dù đã coi Lebanon là quê hương thứ hai và tất cả con cái bà đều sống ở đây, vẫn bật khóc khi nói: “Nhưng chúng tôi vẫn cần trở về đất nước của mình, về Palestine.”
Việc quân đội Israel hiện diện trở lại ở miền Nam Lebanon sau các cuộc xâm lược và chiếm đóng vào năm 1978, 1982-2000, 2006, 2024 và một lần nữa vào năm 2026, gây ra lo ngại sâu sắc rằng một số người ở miền Nam có thể sẽ không bao giờ được trở về nhà. Tình hình căng thẳng không chỉ đe dọa cuộc sống hiện tại mà còn gieo mầm lo âu về một tương lai bất định cho các cộng đồng dễ bị tổn thương nhất.
Nguồn: Al Jazeera